Lựa chọn điều lấp đầy trái tim và hãy giả vờ cho đến khi mọi thứ thành hiện thực

Tháng trước, tôi quyết định đăng ký nhảy dù lượn, một hoạt động mà tôi luôn muốn làm từ hồi còn ở Nhật, tôi cũng từng đăng ký nhưng cuối cùng bị hụt. Đến lịch bay thời tiết bỗng chuyển xấu nên chuyến đi cuối cùng bị hoãn lại. Bẵng một thời gian cho đến gần đây, tôi bắt gặp bức hình nhảy dù lượn của một người nổi tiếng trên Instagram, niềm hứng thú lần nữa trỗi dậy, tôi lập tức bắt tay vào tìm hiểu địa điểm bay và cách thức đăng ký.

Địa điểm nhảy dù là ở ngoại thành Hà Nội, sau hai tuần lần lữa, tôi mới chốt được ngày bay. Giữa thời điểm này di chuyển sang thành phố khác vẫn là một điều đáng lo ngại vì tình hình dịch đầy biến động. Vì vậy tôi đã phân vân. Mặc dù đợi đến sát ngày mới dám đặt vé tàu trong lòng tôi vẫn đầy băn khoăn không biết có đi hay không. Đắn đo đủ đường nào là liệu đi đường có phải làm thủ tục phức tạp không, khi quay lại có phải cách ly không, liệu thời tiết có trở nên thuận lợi hơn hay không (ngay trước hôm bay anh phi công còn báo tôi rằng thời tiết rất tệ), phương tiện di chuyển đến chỗ bay như thế nào,… hàng tá câu hỏi cứ quay mòng mòng trong đầu càng khiến tôi rối trí. Nếu hoãn chuyến đi lần này thì tôi cũng không biết khi nào mới sắp xếp được thời gian, còn nếu cứ thế lên đường thì tôi sẽ phải lường trước những khó khăn sẽ gặp phải và thậm chí có khả năng là sau bao nhiêu vất vả dọc đường thì cuối cùng chuyến đi cũng sẽ thành công cốc, không đạt được mục đích quan trọng nhất.

Điều giúp tôi đưa ra quyết định cuối cùng chính là câu hỏi: “Giả sử như lần này mình huỷ dự định nhưng rồi sau đó nhận được thông tin đáng lẽ có thể bay được thì mình có cảm thấy tiếc nuối không? Mình của tương lai sẽ cảm thấy thế nào giữa việc hai khả năng: chọn đi mà không được việc, chọn hủy rồi hóa ra là mất cơ hội được bay từ trên đỉnh núi xuống?”

Tôi đã có câu trả lời và tôi lựa chọn đi.

Chuyến đi thuận lợi hơn tôi tưởng, các chốt kiểm soát đã được dỡ bỏ và việc đi lại gần như bình thường (ngoại trừ việc phải khai báo y tế). Thời tiết mặc dù không phải thuộc điều kiện lý tưởng nhất để bay nhưng đã khá hơn hôm trước và vừa đủ để được phép bay. Cuối cùng tôi cũng thực hiện được mong ước cất cánh, được gió cuốn đi và thong dong thả trôi giữa không trung, trong làn gió mơn man tôi để mặc mình mơ màng ngắm nhìn khung cảnh thôn quê xanh mướt yên bình dưới chân, cảm nhận khoảnh khắc dừng chân lại và tận hưởng sau những ngày công việc triền miên từ sáng tới tối, được cười đùa và chuyện phiếm với bạn thân và lang thang trong hiệu sách (thành ra hành lý khi về còn nặng hơn hành lý lúc đi). Tôi đã có một quãng thời gian rất vui vẻ và đáng nhớ.

LỰA CHỌN ĐIỀU LẤP ĐẦY TRÁI TIM MÌNH

Mỗi lần phân vân trước hai ngã lựa chọn, tôi thường tự hỏi bản thân mình “Đâu là lựa chọn sẽ mang đến cho mình niềm vui và đâu là lựa chọn chỉ dựa trên cảm giác lo lắng? Đâu là lựa chọn tuy khó hơn nhưng đem lại kết quả xứng đáng hơn? Đâu là lựa chọn mà phiên bản tương lai sẽ cảm thấy biết ơn và ngược lại?” Những điều thực sự quan trọng và có giá trị thường sẽ đi kèm với những khó khăn nhất định, và đôi khi nhận thức được những khó khăn đó khiến ta cảm thấy “chùn chân”. Đặt ra những câu hỏi trên giúp tôi có thể bình tĩnh phân tích những yếu tố ảnh hưởng đến việc ra quyết định, phân định được đâu là thách thức thực sự và đâu là nỗi lo vô căn cứ. Nhờ đó, tôi có thêm can đảm và sự quyết đoán để dám làm những điều mình cảm thấy hạnh phúc.

Khi viết những dòng này, tôi vẫn thầm cảm thấy biết ơn cô gái ngày hôm ấy đã dám lên đường để tôi của ngày hôm nay mới có thể ngồi đây ghi chép, bổ sung vào kho tàng thêm một hồi ức tuyệt đẹp và đáng nhớ. Cảm ơn thật nhiều!

Tôi lựa chọn bài viết này hoàn toàn là vì lý do cá nhân, chẳng có mục đích cao siêu nào ẩn giấu trong đó. Tôi lựa chọn nó bởi vì tại chính thời điểm này, những nội dung được gửi gắm trong bài viết là chính những điều tôi cần đến.

Thời điểm chuyển đổi về cuộc sống, về công việc, về tình cảm,… hầu hết những khía cạnh quan trọng của cuộc đời đồng loạt thay đổi, và tôi mất cân bằng, loạng choạng, như thể tôi đang đặt bước chân đầu tiên lên chiếc xuồng, khiến cả thân hình cứ lắc lư và chòng chành liên hồi. Quả thực, đã có những lúc tôi thực sự tự hỏi mình “Rốt cuộc mình đang làm cái quái gì đây? Liệu cái quyết định ấy, cái quyết định tốn đến cả năm trời để chuẩn bị ấy lại là thứ quyết định nông nổi và ngớ ngẩn nhất mình từng có?” Quá nhiều câu hỏi và chẳng có câu trả lời nào hợp lý. Tôi chỉ muốn cái sự mất cân bằng ấy nhanh nhanh chóng chóng biến mất, tôi muốn chạy biến đến vị trí ngồi giữa chiếc xuồng, đặt mình yên vị trên đó và cân bằng trở lại. Nhưng cực chẳng đã, càng cố gắng, chiếc xuồng như thể càng lắc dữ tợn hơn trước. Tôi lo sợ mình sẽ ngã xuống nước sớm thôi. Tôi lo sợ mình sẽ thất bại ê chề… Rồi tôi “gặp” được bài viết này, nó giống như khoảnh khắc tôi phát hiện ra một chiếc phao cứu sinh được buộc ở bên hông tay vịn của chiếc xuồng, sự phát hiện đó (chiếc phao, hay bài viết) đã giúp tôi an tâm hơn rất nhiều.⁠

Vậy nên tôi muốn dịch bài viết này ra, bằng ngôn ngữ mẹ đẻ của mình, để thêm một lần nữa, ghi nhớ kỹ hơn. Tôi cũng hy vọng bản dịch còn sơ sài này sẽ lan toả niềm tin yêu, và cảm hứng tích cực mà tác giả đã gửi gắm trong bài viết.⁠

***

Thật dễ dàng làm sao khi nhìn xung quanh và tự thuyết phục rằng tất cả những người khác đều thật hạnh phúc, phát đạt và “tự tin như ánh sáng”*. Không quan trọng là ta đang ở độ tuổi nào hay giai đoạn nào của cuộc đời, sự bất an luôn tồn tại trong mỗi người, và luôn có những thời điểm khó khăn mà ta phải tự mình bước qua. Mỗi bước chân chúng ta đi luôn đem đến một bài học nào đó.

Đây là ngã tư đường, là nơi ta phải quyết định quay trở lại với cuộc sống. Hoặc phải cố gắng một lần nữa. Giả vờ, cho đến khi ta thực sự đạt được điều đó.

Những cuộc phiêu lưu đang đón chờ phía trước đấy nhưng nếu như ta không hội đủ những phẩm chất cần thiết để tham gia?

Thế giới ngập tràn những khả năng thú vị, nhưng nếu như ta chẳng giỏi giang ở bất cứ thứ gì cả?

Những người khác dường như hiểu rõ chuyện họ đang làm, nhưng nếu ta thất bại thì sao?

Đinh ninh là mình biết hướng đi của bản thân rồi, vậy mà không sao né được những điều bất ngờ và khó đoán mà cuộc đời này bất ngờ mang lại, bây giờ , ta đã hết chắc chắn rằng liệu có chốn nào đó dành cho mình nữa không?

Tất cả những người khác dường như đã tỏ ngộ cái thứ mang tên cuộc sống, tại sao riêng ta vẫn còn loay hoay và xoay sở?

Lại một lần nữa, ta thất bại. Liệu mình có tiếp tục cố gắng được nữa hay không?-ta tự hỏi.

Đôi khi chỉ cần bạn có mặt, và giả vờ cho đến khi điều bạn mong mỏi trở thành hiện thực.

Bạn mơ được làm mẹ, rồi chỉ để nhận ra rằng giấc mơ này thực tế có những thời điểm sao khó khăn vô cùng. Có những lúc bạn chẳng dám chắc rằng mình thực sự có ưa nổi mấy đứa con của mình không nữa. Nghĩ đến giấc mơ đó, bạn cảm thấy chính nó là một sự thất bại ê chề. Ôi thật vô ơn làm sao. Dù cho được trao tặng chính những điều khát khao mong mỏi, vậy mà bạn vẫn trầm cảm và bế tắc.

Cô ấy đã thực sự rời khỏi thế gian này, bạn không biết làm sao có thể sống mà không có cô ấy đây. Nỗi đau ập đến ngay khoảnh khắc bạn mở mắt ra mỗi buổi sáng, bạn vật lộn với nguồn năng lượng ít ỏi còn sót lại chỉ để vệ sinh buổi sáng và nài ép bản thân mình nuốt trôi một chút đồ ăn. Giáng sinh sắp tới, nhưng giờ thì điều đó cũng trở nên vô nghĩa. Không niềm vui nào chạm được tới bạn. Chỉ có nỗi đau chia cắt vây quanh.

Những đề nghị của bạn liên tiếp bị chối bỏ và vị sếp “đáng kính” thì liên tục ban phát hàng tá những lời chê trách, cứ như chưa bao giờ biết đến thế nào là “khen ngợi”. Thế rồi cũng có ngày bạn mắc sai lầm. Điều này xảy ra chỉ càng xác nhận cho những nghi ngại bạn có bấy lâu nay về sự bất tài của bản thân – “Thật là một sự thất bại của tạo hoá!” Nỗi tủi nhục trĩu nặng trong lồng ngực gây ra cho bạn một khoảng thời gian tồi tệ, chẳng làm gì nên hồn. Có cố gắng cũng vô ích!

Tuổi tác ngày một tăng, bạn lo lắng liệu mình sẽ sống lủi thủi suốt quãng đời còn lại hay sao. Ít nhất thì ngày xưa bạn cũng vẫn còn trẻ trung và đó là một lợi thế, chắc chắn sẽ có người thấy bạn là một nửa lý tưởng đối với họ. Bạn chỉ muốn được yêu thương- được cần đến. Được nâng niu. Liệu như thế có phải là đòi hỏi quá nhiều?

Cơn đau ốm kinh niên cuối cùng cũng bắt kịp được bạn. Không thể giấu diếm được nữa rồi. Cơ thể của bạn không còn vận hành trơn tru như trước nữa. Bạn thậm chí chẳng thể giả bộ rằng sức khoẻ của mình vẫn chẳng thua kém bất kỳ ai. Chẳng lẽ đây là tất cả những gì tương lai dành cho bạn? Chẳng còn gì khá hơn  thế này sao? Không thể bước đi mà không cảm thấy cơn đau nhức nhối. Dù vậy, bạn không muốn tỏ ra là một người yêu sách. Chắc chắn là, bạn bè của bạn, từng người một rồi sẽ sớm xa lánh bạn mà thôi.

Bạn đã xây dựng một sự nghiệp thành công, gom góp được một khoản tiền hưu trí, và éo le thay, bạn cảm thấy mình thật bất hạnh. Chết dần chết mòn từ bên trong. Bạn mong muốn một hướng đi khác, một con đường giản đơn hơn. Nhưng nếu như bạn thổ lộ ra những điều đó, biết đâu vợ bạn có thể rời bỏ, còn những đứa con của bạn, chúng sẽ cảm thấy phẫn uất. Không sao nhìn thấy một lối thoát!

Quá nhiều đớn đau và chịu đựng. Và cả sự cô độc. Nhưng hãy nhìn quanh mình xem- chắc chắn không có ai mà những bước đi của họ chưa từng trải trên gai nhọn, mật đắng. Nó là một phần trải nghiệm của việc tồn tại trên cõi đời này trong hình hài một con người, phần trải nghiệm ấy, được chạm đến bởi sự đớn đau, và sự bất an.

Không phải chỉ riêng bạn mới trải qua chuyện này. Bởi vì bạn vật lộn không có nghĩa rằng bạn là một thất bại. Bạn xứng đáng có cuộc sống này, dù bên trong, bạn vụn vỡ.

Và chẳng có cái gì giống như “sửa chữa cấp tốc”, hay thần dược, hay đáp án đơn giản. Đôi khi cuộc sống đầy niềm đau và bạn cũng vậy. Chẳng có cách nào làm khác được.

Vậy nên, hãy tiếp tục giả vờ cho đến khi điều đó trở thành hiện thực.

Tôi không có ý cổ xuý bạn lừa lọc hay vờ như mọi chuyện đều tốt đẹp.

Mà ý của tôi không gì khác là hãy tiếp tục bước về phía trước, tiếp tục làm điều mà bạn cho là đúng đắn, cứ thế, cho đến khi tia hy vọng nhỏ nhất bắt đầu vươn mình xuyên qua bóng tối. Cho đến khi bạn nhìn thấy một tia sáng hấp háy-dù từ tận phía xa, nhưng dù sao thì bạn vẫn thấy nó.

“Do the next right thing.”

Bước ra khỏi giường vào buổi sáng, mở rèm cửa, tự pha cho mình một tách cà phê. Buộc bản thân bày tỏ sự biết ơn với những gì mình đang có- và nhận thức được vẻ đẹp tồn tại xung quanh.

Bạn đau, nhưng bạn quyết định rằng Ừ giờ thì mình đang đứng tại ngã tư đường, và con đường mình lựa chọn là tiếp tục sống. Vậy nên bạn tiến tới phía đó. Bạn cho phép một con người không toàn vẹn được kề vai, sát cánh và thương yêu bạn. Bởi dù sao thì ai nói rằng bạn phải sống cuộc sống này một mình cơ chứ?

Đặt những giấc mơ đã tan vỡ của mình lên chiếc kệ và nhắn nhủ bản thân rằng nếu một cánh cửa đóng lại thì chắc hẳn sẽ có những cánh cửa khác, những dự định tốt đẹp khác đang chờ mình. Giá trị của bạn không đời nào bị bó hẹp trong việc bạn có thực hiện tốt thiên chức làm mẹ hay không.

Bạn thổ lộ sự thật về nỗi giận dữ và phẫn nộ chất chứa trong lòng. Bạn chú ý tới những hành động chăm sóc bản thân, bằng những cách nhỏ nhất- có thể bạn cũng chẳng thấy nó có tác dụng gì, nhưng mặc kệ, bạn vẫn cứ làm theo, bởi vì bạn từng đọc ở đâu đó rằng chúngcó ích. Bạn dành thời gian để chợp mắt và thuê một người trông trẻ để có những khoảng nghỉ ngắn sau khi liên tục phải đáp ứng nhu cầu của những người khác.

Bạn có một cuộc đối thoại nho nhỏ, chia sẻ về cảm giác thực sự của mình. Chỉ một cuộc trò chuyện thôi. Bạn dần dần cởi mở về sự thật về cuộc sống mà bạn thực sự mong muốn. Bạn thôi cố gắng trở thành một biểu tượng toàn mỹ trong mắt người khác. Bạn thôi làm việc quá mức và quyết định rằng nếu như việc từ bỏ tất cả cùng một lúc ngay bây giờ là điều không khả thi, thì từng bước nhỏ đến gần tới với con người mà bạn muốn trở thành hoàn toàn là điều trong tầm tay.

Hãy mỉm cười với chính mình trong gương. Nó có cảm giác gượng gạo, và giả tạo- bây giờ thì đúng là vậy. Nhưng bạn vẫn cứ mỉm cười, mặc kệ có ra sao. Bạn nhận ra không một ai có thể lấp đầy cái lỗ sâu hun hút và nhức nhối bên trong bạn. Bạn tập nói chuyện với chính mình bằng sự mềm mỏng, nhẹ nhàng như cách bạn nói với bạn thân của mình. Bạn có thể trở thành người bạn tốt nhất của chính mình từ lúc này lắm chứ!

Bạn tự mua một cây thông và trang trí cho căn nhà của mình, khoác lên bầu không khí ấm áp của Giáng sinh. Không chỉ cho riêng bản thân mình mà còn cho những đứa nhỏ nữa, và bạn hiểu mình cần phải tiếp tục cố gắng sống dù cho mẹ của những đứa trẻ đã qua đời. Chúng cũng cần bạn tiếp tục sống.

Lấp đầy trong ngôi nhà bạn bằng những điều chân thật– dán đầy những mảnh giấy nhớ, những nét chữ nguệch ngoạc trên tấm gương, và âm thanh tiếng nhạc  đầy năng lượng tràn ngập khắp không gian sống.

Chỉ cần bạn giả vờ cho đến khi điều đó trở nên chân thực hơn.

Bước một bước lên phía trước. Híttt thơở, rồi thêm một lần nữa.

Sự tồn tại của bạn quan trọng. Và cuộc đời bạn quan trọng.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *